Chân lí 1’: Nếu đã là thứ thuộc về ta thì dù cho
bao nhiêu chuyện xảy ra đi nữa, nó vẫn là của ta.
Chân lí 2’: Cãi nhau với một người mà ngươi không
biết đó là kẻ trí giả hay tên mộc đầu rõ ràng là sai lầm nghiêm trọng.
“Chát!”
Lí Nguyên Chích ngẩn
người. Hắn bị nữ nhân tát!!!!
Không phải hắn ngạc nhiên
vì bị tát (được rồi, hắn thừa nhận, có chút chút), bởi vì trước đây hắn cũng đã
từng bị Sở Dương tát như vậy, không chỉ một mà là rất nhiều lần. Có điều hắn
không giận nàng ta, vì hắn biết hắn yêu nàng. Mặc cho nàng là hoa đã có chủ…
Nhưng nữ nhân trước mặt
này… Hắn nhớ ả tên là Vương Thúy Sương…
“Thì sao, dám ăn đậu phụ
của bà, bị đánh là phải đạo!”
Nữ nhân kêu lên.
Hắn ngẩn người. Sao mà
giống…Sở Dương…